Download on the
App Store
(Chinhphu.vn) - Trung tâm Cấp cứu A9, Bệnh viện Bạch Mai – nơi nhịp sống dường như không bao giờ chậm lại. Những ca cấp cứu liên tiếp được chuyển đến, tiếng máy monitor vang đều, xen lẫn bước chân vội vã của các bác sĩ, điều dưỡng. Một không khí luôn khẩn trương, nơi mỗi quyết định chuyên môn đều gắn liền với sinh mạng người bệnh.
Trong môi trường đầy áp lực ấy, không nhiều phụ nữ lựa chọn gắn bó lâu dài với chuyên ngành hồi sức cấp cứu. Nhưng với bác sĩ Trần Hoài Linh, bác sĩ Trung tâm Cấp cứu A9 – Bệnh viện Bạch Mai, đây lại là con đường chị đã theo đuổi suốt hơn một thập kỷ.
Sau 11 năm làm nghề, hàng nghìn bệnh nhân đã đi qua phòng cấp cứu. Nhưng với những người bác sĩ, điều đọng lại sau mỗi ca trực không phải là những con số, mà là những bài học được tích lũy từ từng khoảnh khắc giành giật sự sống.

Bác sĩ Trần Hoài Linh, bác sĩ Trung tâm Cấp cứu A9 – Bệnh viện Bạch Mai
Trong ký ức của chị, có một ca bệnh đặc biệt – ca cấp cứu đầu tiên khi vừa bước chân vào khoa hồi sức cấp cứu. Khoảnh khắc ấy khiến nữ bác sĩ trẻ lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng sức nặng của trách nhiệm mà nghề nghiệp này mang lại.
Với bác sĩ Trần Hoài Linh, phía sau những ca trực thâu đêm luôn là sự thấu hiểu và sẻ chia từ gia đình. Chính sự động viên thầm lặng ấy giúp chị tiếp tục gắn bó với công việc nhiều áp lực nơi phòng cấp cứu. Bởi trong môi trường mà ranh giới giữa sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau vài phút ngắn ngủi, điều giữ những người bác sĩ ở lại không chỉ là trách nhiệm nghề nghiệp, mà còn là tình yêu với công việc cứu người.
Giữa nhịp sống luôn vội vã của Trung tâm Cấp cứu A9, những nữ bác sĩ như Trần Hoài Linh vẫn lặng lẽ làm việc với từng ca trực, từng bệnh nhân. Và nhân ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, câu chuyện của những nữ bác sĩ nơi phòng cấp cứu cũng nhắc chúng ta về những đóng góp thầm lặng nhưng bền bỉ của họ – những người phụ nữ vẫn ngày đêm ở tuyến đầu, giành giật lại sự sống cho người bệnh.